Mong một ngày trở lại Quê hương ,được đứng lên trên mô đất đầu làng thanh thản nghe gió thổi lồng ,trên đầu cất những đám mây khổng lồ đua nhau về xa tít ,không gian vẫn âm thầm tiếng đồng xanh vẫy gọi .Thời thơ ấu được sống ở quê hương nay đã xa rồi ,nó trôi hoài không bao giờ trở lại ,bạt ngàn gió ,mẹ vẫn dịu dàng trong tiềm thức.Nơi đây lời hát ru vẫn còn mát rượi tâm hồn trong những ngày nóng bỏng,khô cằn.Vẫn cơn gió bay bổng ước mơ tuổi trẻ mượt mà trên suối tóc ,đẩy đưa số phận con người vút nhanh như gió xa xăm.Tôi chợt đối diên trong khoảng khắc ru về quá khứ ,chở nỗi buồn dâng tràn trong tâm hồn bé nhỏ.Bỗng nhiên tôi cảm thấy man mác một sự nhớ nhung tốt đẹp của ngày hôm qua còn nuôi dưỡng trong lòng.Ngày hôm qua xiết chặt tâm hồn tôi bằng những hình ảnh quá đỗi êm đềm quyện trong khúc nhạc thân thuộc len lõi từng khoảng trống của tâm hồn.Đi đến cuộc hành trình đầy gian nan thử thách trong cuộc đời tôi.Lánh đi những ồn ào đua chen trong cuộc sống thường nhật để lắng nghe âm vang của nhịp đập gần xa ,hứng chịu những tàn nhẫn của sự thật để kiến trúc trong khao khát một khung trời dịu dàng sâu thẳm của nội tâm.Trải lòng mình thật dễ đi vào những giải bay tràn ngập.Xin hiện tại lùi dần cho quá khứ hiện về khép lại cho cuộc đời không thể thiếu dĩ vãng và tương lai .